just living

Just living.

Nhiều người tìm đến mình, chỉ để hỏi xem vì sao anh chị gặp được nhau. Ý là, vì sao hai người lại có thể gặp được nhau dễ dàng, lãng mạn và tâm đầu ý hợp đến – mức – như – vậy.

Mức như nào thì thật ra mình cũng không biết. Nhưng vợ chồng mình biết đến nhau khá trớt quớt và vớ vẩn, chỉ là bạn nhấn like facebook mà thôi. Mình vẫn hay nói chồng là hồi đầu chat với nhau chỉ nghĩ là “chị em gái thân thiết” để tám chuyện bếp núc nấu nướng. Tới lúc gặp rồi vẫn nghĩ, chời, thằng cha má búng ra sữa này thì liên quan gì đến đời mình. 

Song, có một điều mà bọn mình đều nhất trí, là hai đứa đã gặp nhau cực kỳ đúng – thời – điểm. Nghĩa là, nếu gặp sớm hơn một chút thôi, có khi bọn mình đã lướt qua nhau cái xẹt. Cuộc sống từ đó về sau tiếp tục đều đặn nhấn like facebook rồi.

Vấn đề ở đây là, mình không thể biết được, vào năm hăm mấy tuổi, sẽ tự nhiên gặp một ông qua đường, xong rồi lấy làm chồng và bầu bí chù ụ như rày. Cái ông qua đường đó cũng nghĩ như vậy. Nghĩ như vậy tức là chẳng nghĩ gì. Chỉ sống thôi. Sống đúng như mình ở thời điểm đó. Rồi cuộc đời sẽ lèo lái mình theo những cách không tưởng.

Hồi xưa, cái hồi mà việc “hoạch định tư duy, thay đổi cuộc đời” vẫn đang là mốt. Không biết bây giờ còn mốt không. Thì, mình cũng nghĩ rằng chúng ta phải lên cả một cái gọi là “kế hoạch cuộc đời”. Xác quyết với bản thân rằng ta muốn trở thành ai, đến năm đó năm đó ta đã làm được gì, thành công như thế nào. Rốt cuộc, lệch đường lạc lối ráo trọi.

Thứ mà mình đã không thể lường được, trong cái “sơ đồ tư duy” vẽ ra vào năm đó, lại là sự thay đổi của chính con người mình. Chúng ta vận hành theo những cách riêng tư và kỳ cục. Biến hoá khôn lường tới đường chỉ tay cũng còn thay sau chừng 6 tháng. Và chỉ cần đâu 7 năm để toàn bộ tế bào trên cơ thể người chết đi và thay bằng lứa tế bào mới.

Vậy thì, ta trông chờ gì vào sự bền vững và thuỷ chung của bản thân? Khi mỗi chúng ta đều thuộc giống loài mau quên và dễ đổi. Chúng ta ngồi xuống, tha thiết hứa hẹn rồi thề nhủ với chính mình, hoặc với ai khác, cũng đều là vô ích và khờ khạo như nhau.

Nên càng ngày mình càng sợ khoác lên người bất cứ sự định danh nào. Một người viết, một nhà thơ, một bạn trẻ ăn chay, một bà bầu thực dưỡng, một chị tập Ki, một kẻ mê trà…. Cái nào mình cũng sợ cả. Vì nếu tới một lúc mình không sống như vậy hay thậm chí ngược hẳn lại như vậy, người ta sẽ ném cái nhìn đầy thất vọng và hậm hực về mình. Dầu mình chỉ làm mỗi chuyện mà nhân gian ai cũng làm, ấy là sống và thay đổi.

Không ai tắm hai lần trên một dòng sông. Cái câu cũ mèm vậy chứ mà lần nào nghe cũng thấy đúng. Vợ chồng mình hớn hở chia sẻ đời sống mỗi ngày với nhau vậy thôi, chứ nào đã dám thốt ra một lời hứa thề sông núi. Ai biết ngày mai một trong hai đứa, hoặc cả hai, sẽ lại liêu xiêu đi nhấn like facebook của người nào.

Bọn mình chỉ sống thôi. Sống theo dòng chảy xuôi. Sống như mình vẫn là, ở thời điểm ấy. Rồi cuộc đời sẽ lèo lái mình theo những cách không tưởng.

Không cách nào mà tưởng.

bình luận