mùa nào thức nấy

Tính theo lịch thì hôm qua là Thu Phân. Theo quan điểm phương Đông, Thu phân (秋分) là lúc vào giữa mùa thu (chữ phân (分) nghĩa là phân chia).

Nói như vậy để biết là những ngày ăn “thả cửa” rau xanh và trái cây đã trôi đi rồi đó. Mùa hè thời tiết oi nồng, nên mình hay cự nự đòi ăn thêm chút cam hoặc bưởi vào bữa phụ. Trái cây nhiệt đới ăn vào lúc nào cũng thấy tươi mới, dễ chịu. Nhưng ăn nhiều lại thành mệt, cũng như đường mật, đồ ngọt nói chung.

Thành phố đã chào đón mùa thu bằng những đợt gió se se mỗi chiều. Vậy nên bữa cơm nhà mình cũng đang dần “dương” hơn, với cà rốt củ cải bí đỏ rau ngót cải xanh…. Và ngưu bàng.

Lâu lâu mới lại làm ngưu bàng, kể từ độ ra tết đến giờ. Anh đi chợ mua về hai cây ngưu bàng thuôn nhỏ, già củ, còn bám nguyên đất thô. Mình lui cui rửa sạch, cắt từng khúc bằng ngón tay út, áp chảo gang đáy bằng với dầu mè. Kế đó lại hòa tương tamari, dấm mơ, nước lọc rồi cứ thế đổ vào, vặn nhỏ lửa, đun 8 tiếng.

Món này làm ra thơm lựng, ai cũng thích ăn, nhưng nghe tới con số 8 giờ đồng hồ thì ai cũng chạy mất dép. Biết làm sao được, ngưu bàng rất dương mà. Cần một lượng thời gian thật lâu như vậy, để ngưu bàng chín từ từ, để nước tương và dấm mơ quyện hoà và ngấm vào từng miếng ngưu bàng từ từ. Thật từ từ.

Chuyện nấu ăn cũng giống như chuyện tình cảm. Dục tốc thì bất đạt. Cái gì mau tới thì mau đi. Cái gì càng chăm chút thì càng đáng quý.

Nên vào giữa độ mùa thu, được ngủ vùi trong không gian đượm mùi ngưu bàng ấm cúng, được sắp lên bàn ăn một đĩa nhỏ, nâu, xấu xí như củi khô, mà đặc biệt ngon lành; là thứ hạnh phúc không trải qua thì không hiểu được, không giãi bày được, không trân quý được.

bình luận