hạnh phúc bé mọn

Vườn nhà mình có một tiểu hòn non bộ. Ngày dọn về, bọn mình nai lưng ra cọ rửa và đổ đầy nước vào hồ. Sau đó, hai đứa xỏ hai đôi dép lào loẹt xoẹt, lai nhau ra phố mua cá vàng.

Hôm ấy hình như là tết nguyên tiêu. Nhà nhà đua nhau nấu cỗ, sắm lễ. Nhà mình chả cúng kính gì, chỉ thắp nén nhang, còn đâu dành công sức ra trồng cây, thả cá. Hai đứa đứng ngó nghiêng trước bể cá đủ màu, lựa ra được mấy con điệu đàng: nào ánh kim, nào da cam, nào đen, nào bạc… cùng với mấy chú dọn bể, ít cây xanh thả nước, một hộp thức ăn. Có vậy thôi mà cũng đi tong cả buổi. Rồi từ đó tới nay cứ sáng sớm thức dậy hay chiều muộn trở về, việc đầu tiên mình làm là lắc lắc cái hộp, gọi cá ra ăn. Mình vẫn luôn cảm thấy, bọn cá này thật hạnh phúc. Bơi lội tung tăng trong nước mát, bụng thì to, đầu thì nhỏ, trí nhớ thì thượng hạng, đôi mắt thì long lanh. Và luôn làm mình nhớ tới câu nói nổi tiếng của ông thầy người Mỹ “I want you to have a short memory. If you keep remembering old experiences, you’ll be mad at yourself for too long”.

Anh bảo nhà này cứ như hai ông bà già đã về hưu, con cái lớn hết cả đi làm xa, ngày ngày chỉ quanh ra quanh vào nấu cơm, tưới cây, cho cá ăn, chơi với mèo, đọc sách. Tuy mình vẫn cố bào chữa yếu ớt rằng không không, Mị còn trẻ, Mị muốn đi chơi, nhưng lại không thể phủ nhận rằng mình càng ngày càng chỉ muốn được ở nhà.

Trước đây mình luôn nghĩ bản thân hợp với không gian của tàu xe, là người mê những chuyến đi không hồi kết. Vậy mà cũng có lúc cảm thấy ở yên một nơi lại vui như vậy, thích tĩnh lặng hơn những chốn ồn ã, thích ở bên một người hơn đứng giữa đám đông.

Mình bảo, hồi xưa hay đọc mấy bài chia sẻ bí quyết giữ chồng này nọ, em cứ nghĩ mãi chừ làm sao mà giữ chân nổi một con người. Tới vàng thật còn có khi tan chảy, huống gì một tờ giấy mỏng tang.

Muốn một người tha thiết về nhà, chỉ có làm cho ngôi nhà thật ấm, thật yên, rồi con người có đi đâu chẳng mong tìm về nơi an ổn. Như khi chúng bạn nhắn tin cho em cafe đi, bar club nhé, em thật chỉ muốn bảo thôi thôi. Phải về nhà, vì bầy cá đang chờ, vì con mèo đợi vuốt, vì căn bếp ấm sực còn thơm tho mùi gạo mới ngon lành.

bình luận