lấy ai bạn cùng

Mỗi khi có ai đó hỏi về anh, mình thường trả lời rằng đây là “bạn em”. Đó không phải vì ngại ngần khi giới thiệu đây là “người yêu” hay “bạn trai”, mà vì trong lòng mình, anh thực sự là một người bạn.

Bạn cùng học. Bạn cùng đọc. Bạn cùng làm. Bạn cùng chơi. Bạn cùng nhà.

Đấy là khi hai đứa cặm cụi dịch bài, học tiếng Nhật, “ăn cám” freelance cùng nhau. Là khi anh rủ mình đi chạy bộ, anh tập võ cùng mình. Là khi mình ăn cơm ở đâu cũng thấy không ngon bằng anh nấu. Là khi anh gối đầu lên chân mình, nghe mình đọc truyện mỗi tối. Là khi cả hai ngồi giữa căn nhà mới, trống huơ hoác chẳng có đồ đạc gì, mà trong lòng đầy lên mùi vị của gia đình.

An Ni bảo, “cảm thấy tình yêu đẹp nhất là hai người bầu bạn cùng với nhau”. Mình có chung suy nghĩ với cô ấy. Đến một thời điểm nhất định, cảm thấy chỉ muốn có một người bạn, ngồi ăn cơm chung thì thấy ngon.

Có điều, gặp được bạn đã khó, giữ được bạn càng khó hơn. Nghĩ thế không phải để buồn thương cho ngày tháng sau này, càng chẳng phải để ràng rịt nhau bằng nghĩa tình hay trách nhiệm.

Nghĩ thế, chỉ để thêm trân trọng cái nhân duyên gặp gỡ, để nhắc mình “tương kính như tân”, để dịu dàng và tử tế với nhau trong những ngày còn sải bước chung đường.

Bởi vì, các cụ ngày xưa đã nhắc,

Được mùa chớ phụ ngô khoai
Đến khi thất bát lấy ai bạn cùng.

bình luận