khi bồ câu về tổ

 Thật khó để vừa đi du lịch vừa ăn uống một cách tử tế. Sau mấy hôm ăn đường ăn chợ vô tội vạ thì dạ dày của chúng tôi bắt đầu lên tiếng. Bấy giờ chỉ thấy thèm một bát cơm gạo lứt và ít muối mè cho êm bụng. Thế là chúng tôi đến gặp chị Bồ Câu.

Chúng tôi biết về chị qua lời giới thiệu của một người bạn, chẳng có gì khác ngoài số điện thoại và bí danh Bồ Câu. Anh đã bảo rằng, đi gặp bạn bè Thực dưỡng mà giống như họp mặt tổ chức tình báo vậy á, hay giờ mình cũng lấy mật hiệu là Chim Sẻ hay Bồ Nông để liên lạc với nhau.

Sau một ngày dài lang thang khắp phố cổ Hội An, tối đó chúng tôi mới có dịp ghé thăm “cái tổ” của Bồ Câu. Hoá ra đó không chỉ là một căn nhà thông thường, mà là một căn Nhà Gỗ, một tiệm ăn và quán cafe nằm hiền hòa trên con đường Cửa Đại. Còn chủ nhân của chúng thì quả nhiên rất hợp với cái tên của mình. Chị nhỏ nhắn, dịu dàng, vừa có mùi vị của tự do bay nhảy, vừa khiến người ta có cảm giác gần gũi, an bình.

Thông thường, bạn sẽ tốn bao nhiêu thời gian để làm quen với một người lạ? Cần bao nhiêu thời gian để yêu mến và tin tưởng một ai đó? Hẳn là rất lâu để thực sự cho ai bước vào lòng mình. Thế nhưng chỉ chuyện trò dăm ba câu, trong lòng tôi đã dâng lên một niềm thương quý vô cùng dành cho chị.

yk6w1107

Chị mời chúng tôi cơm lứt, bơ mè, canh rong biển. Toàn những thứ giản dị thôi, mà như thể đưa tôi trở về nhà. Khoan nói về gia vị hài hòa, nhiệt lượng vừa đủ, mà chính tình cảm chị gửi gắm trong món ăn mới thực làm tôi cảm động.

Rất lâu trước đây, tôi những tưởng cứ nấu chín là ăn được, lửa to thì chín nhanh, lửa nhỏ thì chín chậm, gia vị thì một ít cái này một ít cái kia là được, nấu sao ăn không bị tào tháo rượt là được. Hóa ra tôi đã nhầm to. Hóa ra nấu nướng là một quá trình đòi hỏi sự thấu hiểu nguyên liệu, gia vị, dụng cụ, lửa, nước…và chính mình. Hóa ra sự khác biệt trong món ăn không chỉ nằm ở tay nghề đầu bếp mà còn trong trái tim của họ. Người nấu đã đặt bao nhiêu sự chú tâm, bao nhiêu chăm chút, bao nhiêu yêu thương vào đó, người ăn đều có thể cảm nhận được hết.

Miếng cơm gạo lứt buổi tối hôm đó ấm áp và trìu mến, bát canh hôm đó ngọt lành và dễ chịu. Cùng những câu chuyện không đầu không cuối chúng tôi đã chia sẻ với nhau thật khó để lãng quên.

Chị đã từng là một cánh chim bay. Chị đi khắp nơi, tìm hiểu mọi thứ, từng ham mê mọi nẻo đường, từng có ý định lên chùa đi tu. Nhưng rồi sau cùng, Bồ Câu đã trở về tổ ấm của mình. Ở đây chị có một gia đình hạnh phúc, một người chồng hiền lành, và chị mở ra Nhà Gỗ để chia sẻ khoảng không ấm cúng nhiệm màu đó với mọi người.

yk6w2277

Thật ra, chị Bồ Câu nấu ăn rất lâu. Vì khi khách vào quán gọi món, chị mới bắt đầu xuống bếp, gọt từng thứ củ quả. Chị không bao giờ sơ chế trước vì sợ mất đi độ tươi ngon của thực phẩm. Thế mà những vị khách (đa phần là người nước ngoài) vào quán đều không có vẻ gì sốt ruột. Họ kiên nhẫn đợi chờ, uống trà và tán gẫu với nhau, trong khi cô chủ bé nhỏ cặm cụi dưới bếp. Chúng tôi đã trực tiếp chứng kiến một vị khách ra quán ngồi chờ, sau đó chạy về có việc, rồi lại chạy ra ngồi chờ tiếp, mà đồ ăn vẫn chưa xong.

Tôi hỏi chị, làm cách nào để người ta có thể kiên nhẫn với món ăn của mình đến vậy. Chị bảo bởi vì người ta biết em à. Đa phần các quán ăn ở Hội An đều chỉ do một vài chỗ nấu rồi phân phát đi khắp nơi, nên ở đâu mùi vị cũng giống nhau. Nhưng khách của chị biết rằng ở đây chị tự tay làm tất cả, họ biết được mình dành bao nhiêu tình cảm trong món ăn. Vậy nên dầu có lâu thế nào, họ cũng đợi, và cũng quay lại.

yk6w2271

Bỗng nhiên, tôi hiểu ra vì sao có lúc mình nấu ngon, có lúc lại dở. Vì sao khi nhìn tôi nấu ăn, mẹ có thể đoán ra tôi đang nghĩ gì, nghĩ về ai. Vì sao nấu ăn cho người thương luôn khác với nấu ăn cho người dưng. Nghĩ thế, tôi càng mến chị Bồ Câu hơn. Bởi có thể tạo ra một Nhà Gỗ không khác gì Nhà Mình, nấu ăn cho những vị khách lần đầu gặp mặt không khác khi nấu cho người thân của mình, quả là một việc vô cùng khó khăn.

Nhược Lạc kể chuyện | Phạm Đ. Dũng chụp hình

bình luận