chỉ yêu thương thôi

Đến một ngày lớn lên, em nhận ra rằng yêu thương không thôi chẳng đủ. Nó bao giờ cũng gắn với trách nhiệm. Rất nhiều trách nhiệm. Đó là những mối dây cần thiết để nối kết con người lại với nhau. Giữa vợ chồng, con cái, anh chị em, ông bà, cháu chắt… Tất cả. Nhưng nó là chỉ hồng, là lụa tơ, thì cũng có thể là thòng lọng, xích sắt. Làm thế nào để hiểu cho đúng về hiếu hạnh, về nghĩa tình?

Nhỡ mà sau này có con, em chỉ mong nó đừng trả nghĩa gì cho mình. Cứ lớn đủ lông đủ cánh rồi đi càng xa càng tốt. Bay đến bất cứ phương trời nào mà nó muốn. Đừng lo nghĩ gì cho em. Một con chim mà cứ áy náy xa tổ thì làm sao bay cao được.

Em thì vẫn là cái cây già ở góc sân, vẫn mọc đấy chừa cho nó một chỗ tựa đầu. Điều ấy chẳng phải cao thượng gì, chỉ bởi nó làm em thấy nhẹ nhõm. Lúc đấy, có lẽ em sẽ bớt dằn vặt vì mình đã chọn rời xa mẹ.

Đến một ngày đủ lớn, em hy vọng nhận ra, chỉ yêu thương thôi cũng rất đủ rồi.

bình luận